sunset, cable, silhouette, sun, no people, outdoors, electricity pylon, electricity, sky, nature, scenics, rural scene, telephone line, day

Want to buy this photo?

This photo isn't on sale yet. Please contact us if you want to buy this photo.

mình chẳng phải người tình cảm gì cạ chỉ là hay nghỉ linh tinh thôi. hồi đó xem việc học như nghĩa vụ và viện cho mình 1 lý do để cố gắng là tiền học để sau nay khi may mắn đến còn kịp thời bắt lấy thời cơ để làm giàu. Cho đến ngày 1.6.2016 bắt đầu lên xe về quê sau bao nhiêu năm đó là một trong những kì nghỉ tuyệt vời nhất mà tôi từng trãi qua. tôi học ra nhiều điều biết thêm nhiều thứ có nhiều điều để tự hào có thêm những kí niệm đẹp vào ấu thơ của mình đặc biệt tôi có tìm ra nguồn động lực cho việc học tập của mình tôi muốn mình có được thành tích tốt để có thể hãnh diện với mọi người những người trong nhà để họ cảm thấy tôi là điều gì đó nhỏ bé nhưng họ có thể tự hào có thế với xã hội tôi muốn hơn thua ganh đua để tồn tại nhưng với gia đình những người có quan hệ huyết thống dù đôi khi yêu thương chưa biểu hiện rõ còn mâu thuẫn tôi chỉ muốn có 1 góc nhỏ đẹp đẽ trong lòng mỗi người nghỉ về tôi cũng như nghỉ về nhau. tôi càng quyét tâm trở thành người thành đạt ở một thời điểm tương lai nhất định tôi muốn được cho đi nhiều hơn những gì mình từng nhận không phải vì muốn đền ơn mà muốn cho họ thấy những gì họ từng cho những thứ nhỏ nhặt về vật chất hay một tình yêu thương... tất cả là những thứ vô giá cho một Quỳnh Giang trưởng thành và thành đạt ở tương lai đến lúc đó tuyệt đối từng quên họ những người có tiền giúp tôi nhìn về thế giới rộng lớn những con người đầy yêu thương cho tôi ấm áp ra sao những người khắc khổ cho tôi thấy giá trị cuộc sống như thế nào có thể tôi tham vọng muốn có được sự hãnh diện để thỏa cái tự tôn của mình nhưng tôi yêu họ đó mới là điều quan trọng. Tôi không hoàn toàn cho chuyến đi của mình 100 điểm vì thi thoảng tôi cô đơn và lạc lõng ngay bên cạnh họ khi tg và địa lý là khoảng cách vô hình khá lớn. Tôi giá như trc khi tôi hay anh mình có gia đình riêng ba mẹ còn đủ sức cho chuyến đi dài cả gia đình tôi có thể cùng nhau đón một cái Tết bên họ hàng của mình để nhắc rằng chúng ta là một gia đình lớn. tôi biết những gì tưởng tượng là rất đẹp hình ảnh ngôi nhà chật kín người rôn rã tiếng nói cùng bên cạnh nhau với cái rét của miền Bắc chào đón một thời khắc năm mới mà chẳng ai trong chúng tôi có thể quên được. ĐÓ LÀ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÔI thức tế mẹ nói rằng chẳng bao giờ được như vậy đâu những lý do của mẹ làm tôi chán ngán có thể tôi k là mẹ không hiểu hết được nên biết rằng mẹ là người của nơi đó gắn bó nhiều hơn nên khát khao chỉ là thực tế chứ k như tôi. anh tôi còn thực tế hơn nhiều này thì cãi nhau người này lo việc nọ chuyện này chuyện kia lấy thì lấy đâu ra những giấc mơ đẹp được đón Tết cùng nhau của tôi đang bị dập tắt chỉ là tôi cố giữa một hy vọng len lói trong tim mình để tự ấm áp bản thân thôi. thiết yếu cũng vì cuộc sống bộn bề xa nhau chia rẻ là điều dễ hiểu. nên tôi chẳng còn nói cho ba t nghe về điều mơ mộng này của tôi nữa tôi sợ ba t sẽ dập hẳn nó mất. bổng dưng tôi so sánh khi đi chơi cùng Bác rồi nói chuyện cùng Chú Chú ôm vào lòng tôi chợt nhận ra đã từ khi nào tôi không còn cùng ba đi đâu nữa không còn nghe những câu chuyện xa xưa hay chính tôi kể cho ba nghe chuyện này chuyện nọ vì có những suy nghỉ trái chiều k hiểu nhau gây mâu thuẫn. và ba cũng k thường ôm t nữa chẳng phải vì riêng ba quá bộn bề để nuôi t cũng vì tôi cũng có những bộn bề riêng yêu thương bắt đầu trở nên ngại ngùng việc thể hiện ý kiến cá nhân cũng cao hơn rồi vì thế mà tạo ra khoảng cách nhỏ chẳng lớn đc vì chúng tôi là cha con mà. tôi phải cố gắng thật nhiều hết khả năng của mình để có thể thực hiện một cái Tết cùng tất cả đại gia đình sớm nhất có thể ít nhất là khi tuổi thanh xuân còn nhiệt huyết tg chưa lấy thêm điều gì mn còn đặt gia đình lên vị trí ưu tiên và khát khao đó trong tôi còn cháy hà tĩnh quê hương hy vọng và nguyện vọng của giang đại gia đình họ Nguyễn câu chuyện về quê chung dòng máu bác chú mợ cháu anh em
this is my daily