Album

Windmill Coffee

피곤해 ~~
quên và nhớ hẳn là ranh giới rất mong manh. cảm giác toại nguyện với hạnh phúc ngắn ngủi và tủi hổ bẽ bàng có lẽ còn mong manh hơn nữa. vẫn nghĩ mình đủ hiểu chuyện để chấp nhận mọi thứ nhưng thế nào vẫn ngoan cường với hiển nhiên với gượng gạo thế này. mà thế này cứ định thế này mãi à, mãi không chán sao, vẫn ôm mãi chấp nhặt với câu hỏi vì sao còn dở dang đến bẽ bàng đó sao. vì sao vì sao còn quan trọng không, giả như biết được vì thế này vì thế kia thì còn cách nào khác sao. "chân không theo nhịp, em tìm bến nghỉ. chưa đủ cơn say làm người anh yêu." https://soundcloud.com/lynatrina/cham-thoi
Mắt bão. Photographer Free Time Feeling Hello World