Album

Chuyệnngườihơilớn

có câu hát mình hay lẩm nhẩm trong đầu mấy tuần này như vầy "người đã đến cho em quên đi nỗi đau ngày đó". hát đi hát lại vẫn thấy hợp tình hợp cảnh, cũng vụng dại cũng ngu muội thiếu chín chắn. có nghĩ thêm bao nhiêu lần vẫn không hiểu mình đã làm gì không đúng ngoài việc ngu ngốc tin tưởng. trong hoàn cảnh đáng nhẽ ra mình phải là đứa trên cơ ôm cục khinh bỉ quăng cho nhân vật ất ơ thái độ lồi lõm còn lại kia thì mình lại như đứa duy nhất cần cảm thấy có lỗi vậy, lại còn có lỗi và thông cảm, có lỗi và thương. dm mình. dm mình hàng vạn lần nữa vẫn chưa hết nhu nhược mà. hụ hụ. người đến cho em quên đi nỗi đau ngày đó, những ngày xưa cũ mà em đã *permanently delete* đến 90% để em như chết trôi với nỗi đau của những ngày tới Chuyệnthángbảy Chuyệnngườihơilớn